Có bạn hỏi mình: “Part 2 Movies, tao kể phim hay bị spoiler dài, nói hoài không hết.” Mình từng bị vậy. Sau đó mình chuyển qua timeline 4 mốc: bối cảnh – mâu thuẫn – điểm bẻ lái – cảm nhận. Kể theo mốc này thì bạn không cần kể hết plot mà vẫn hấp dẫn.
Bối cảnh: phim thuộc thể loại gì, bạn xem ở đâu, vì sao chọn nó (friend recommended, rating cao). Mâu thuẫn: nhân vật gặp vấn đề gì (mục tiêu bị cản trở, lựa chọn khó). Điểm bẻ lái: không cần tiết lộ ending, chỉ nói có một tình tiết khiến mình bất ngờ hoặc nhìn vấn đề khác đi. Cảm nhận: bạn thích/không thích điểm nào, và bạn học được gì hoặc thấy nó giải trí ra sao.
Cái “ăn điểm” nằm ở cảm nhận. Examiner không cần bạn kể đúng như Wikipedia. Họ muốn nghe bạn diễn đạt cảm xúc và ý kiến có lý do. Bạn có thể nói về diễn xuất tự nhiên, nhịp phim nhanh, hoặc nhân vật phát triển tốt. Nếu không thích, bạn cũng nói được: phim dài, tiết tấu chậm, hoặc kết thúc hơi vội. Quan trọng là nói rõ “why”.
Vocab không cần quá khó: the storyline is engaging, the characters feel realistic, the ending was unexpected, the movie left a strong impression on me. Thêm một câu “I’d recommend it to…” để chốt.
Bối cảnh: phim thuộc thể loại gì, bạn xem ở đâu, vì sao chọn nó (friend recommended, rating cao). Mâu thuẫn: nhân vật gặp vấn đề gì (mục tiêu bị cản trở, lựa chọn khó). Điểm bẻ lái: không cần tiết lộ ending, chỉ nói có một tình tiết khiến mình bất ngờ hoặc nhìn vấn đề khác đi. Cảm nhận: bạn thích/không thích điểm nào, và bạn học được gì hoặc thấy nó giải trí ra sao.
Cái “ăn điểm” nằm ở cảm nhận. Examiner không cần bạn kể đúng như Wikipedia. Họ muốn nghe bạn diễn đạt cảm xúc và ý kiến có lý do. Bạn có thể nói về diễn xuất tự nhiên, nhịp phim nhanh, hoặc nhân vật phát triển tốt. Nếu không thích, bạn cũng nói được: phim dài, tiết tấu chậm, hoặc kết thúc hơi vội. Quan trọng là nói rõ “why”.
Vocab không cần quá khó: the storyline is engaging, the characters feel realistic, the ending was unexpected, the movie left a strong impression on me. Thêm một câu “I’d recommend it to…” để chốt.