Đi làm thì ai cũng sợ KPI, nhưng có một thứ còn đáng sợ hơn cả KPI, đó chính là: "Thông báo: 15 phút nữa cả công ty họp nhé!".
Đối với tôi, phòng họp là một nơi linh thiêng. Nơi đó, mọi người bước vào với một cái đầu tỉnh táo, nhưng chỉ sau 10 phút, tất cả đều rơi vào trạng thái "thiền định" – mắt vẫn mở nhưng hồn đã bay về nơi xa lắm.
Trong phòng họp luôn tồn tại 3 nhóm người kinh điển:
Nói chung, họp hành giúp chúng ta rèn luyện khả năng chịu đựng và kỹ năng diễn xuất đỉnh cao. Sau mỗi cuộc họp, tôi nhận ra mình không chỉ là một nhân viên văn phòng, mà xứng đáng nhận giải Oscar cho vai diễn "Người lắng nghe tích cực"!
Đối với tôi, phòng họp là một nơi linh thiêng. Nơi đó, mọi người bước vào với một cái đầu tỉnh táo, nhưng chỉ sau 10 phút, tất cả đều rơi vào trạng thái "thiền định" – mắt vẫn mở nhưng hồn đã bay về nơi xa lắm.
Trong phòng họp luôn tồn tại 3 nhóm người kinh điển:
- Nhóm "Giả vờ bận rộn": Đây là những chiến thần luôn gõ bàn phím máy tính cạch cạch cực kỳ chuyên nghiệp. Nhìn mặt họ rất căng thẳng, ai cũng nghĩ họ đang ghi chép biên bản cuộc họp hoặc làm báo cáo tài chính. Nhưng thực chất, họ đang chat chit nói xấu sếp hoặc đang lướt Shopee săn sale mồi nhậu.
- Nhóm "Tiến sĩ gật đầu": Nhóm này bất kể sếp nói gì cũng gật đầu lia lịa. Sếp bảo "Kế hoạch này khả thi", gật đầu. Sếp bảo "Công ty sắp phá sản đến nơi rồi", cũng gật đầu. Họ gật theo quán tính để chứng minh mình đang lắng nghe, dù thực ra họ đang đấu tranh để mí mắt không sụp xuống.
- Nhóm "Vô hình": Là tôi. Bí kíp của tôi là chọn chiếc ghế ở góc khuất nhất, né tránh mọi ánh mắt của sếp. Mỗi khi sếp hỏi: "Ai có ý kiến gì không?", tôi liền cúi đầu nhặt một chiếc bút tưởng tượng dưới đất, hoặc giả vờ ho sặc sụa để không bị gọi tên.
Nói chung, họp hành giúp chúng ta rèn luyện khả năng chịu đựng và kỹ năng diễn xuất đỉnh cao. Sau mỗi cuộc họp, tôi nhận ra mình không chỉ là một nhân viên văn phòng, mà xứng đáng nhận giải Oscar cho vai diễn "Người lắng nghe tích cực"!