Tôi luôn nghĩ mình là người có ý chí sắt đá, cho đến khi tôi quyết định giảm cân.
Hành trình giảm cân của tôi thường bắt đầu rất hoành tráng vào lúc 8 giờ sáng. Tôi ăn một quả táo, uống một cốc nước lọc, và tự nhủ: "Mình sẽ làm được! Tạm biệt mỡ thừa!". Đến 12 giờ trưa, tôi ăn một đĩa salad xanh mướt với tâm thế của một chiến binh đang bảo vệ công lý.
Nhưng cuộc đời không như là mơ, và kẻ thù lớn nhất của tôi lại xuất hiện vào lúc 11 giờ đêm.
Khi cả thế giới đang chìm vào giấc ngủ, cái bụng của tôi bắt đầu tổ chức một buổi biểu diễn ca nhạc. Nó kêu gào, nó biểu tình. Ý chí của tôi bảo: "Đi ngủ đi, ngày mai sẽ gầy!". Nhưng cái dạ dày lại thì thầm: "Chỉ một gói mì tôm thôi, không ai biết đâu!".
Thế là tôi bật dậy, nhẹ nhàng bước vào bếp như một tên trộm chuyên nghiệp. Trong bóng tối, ánh đèn từ chiếc tủ lạnh tỏa ra như vầng hào quang của thiên đường. Tôi nấu mì, thêm một quả trứng, vài miếng xúc xích. Lúc ăn, tôi tự an ủi bản thân bằng một lý thuyết khoa học tự chế: "Ăn trong bóng tối thì calo sẽ không nhìn thấy mình!".
Kết quả là sau một tuần ăn kiêng nghiêm ngặt, tôi đã giảm được hẳn... 7 ngày tuổi, còn cân nặng thì vẫn trung thành ở lại.
Nghĩ tích cực thì, mỡ béo cũng là mỡ của mình, sao phải nhẫn tâm vứt bỏ nó đúng không mọi người?
Hành trình giảm cân của tôi thường bắt đầu rất hoành tráng vào lúc 8 giờ sáng. Tôi ăn một quả táo, uống một cốc nước lọc, và tự nhủ: "Mình sẽ làm được! Tạm biệt mỡ thừa!". Đến 12 giờ trưa, tôi ăn một đĩa salad xanh mướt với tâm thế của một chiến binh đang bảo vệ công lý.
Nhưng cuộc đời không như là mơ, và kẻ thù lớn nhất của tôi lại xuất hiện vào lúc 11 giờ đêm.
Khi cả thế giới đang chìm vào giấc ngủ, cái bụng của tôi bắt đầu tổ chức một buổi biểu diễn ca nhạc. Nó kêu gào, nó biểu tình. Ý chí của tôi bảo: "Đi ngủ đi, ngày mai sẽ gầy!". Nhưng cái dạ dày lại thì thầm: "Chỉ một gói mì tôm thôi, không ai biết đâu!".
Thế là tôi bật dậy, nhẹ nhàng bước vào bếp như một tên trộm chuyên nghiệp. Trong bóng tối, ánh đèn từ chiếc tủ lạnh tỏa ra như vầng hào quang của thiên đường. Tôi nấu mì, thêm một quả trứng, vài miếng xúc xích. Lúc ăn, tôi tự an ủi bản thân bằng một lý thuyết khoa học tự chế: "Ăn trong bóng tối thì calo sẽ không nhìn thấy mình!".
Kết quả là sau một tuần ăn kiêng nghiêm ngặt, tôi đã giảm được hẳn... 7 ngày tuổi, còn cân nặng thì vẫn trung thành ở lại.
Nghĩ tích cực thì, mỡ béo cũng là mỡ của mình, sao phải nhẫn tâm vứt bỏ nó đúng không mọi người?